Giọng Huế nổi tiếng:
Nhẹ, mềm, chậm rãi
Âm điệu trầm, sâu, hơi buồn man mác
Lên xuống nhịp nhàng như câu hò, điệu lý
Nghe giọng Huế thường có cảm giác êm tai, tình cảm, tinh tế.
Phát âm nặng và rõ thanh điệu
Một số âm biến đổi:
“ai” → gần như “ây” (ví dụ: hai nghe gần như hây)
Từ đặc trưng:
“mô” (đâu), “răng” (sao), “rứa” (vậy), “chi” (gì)
Ví dụ:
“Mi đi mô rứa?” (Bạn đi đâu vậy?)
Giọng Huế gắn liền với:
Ca Huế – dân ca cung đình và dân gian
Hò mái nhì, hò giã gạo
Thơ ca mang màu sắc trữ tình
Nhiều nghệ sĩ nổi tiếng quê Huế như:
Trịnh Công Sơn – nhạc trầm buồn, sâu lắng
Hà Trần (có gốc Huế, phong cách tinh tế)
Từ vựng Huế thông dụng
Chũi: chổi (chũi rành, chũi đót).
Chũi cùn: Chổi ngắn, thường là thứ chổi rành đã mòn dùng để quét sân, chỗ bị bám rong rêu, trong bếp (cho khỏi văng bụi).
A rứa thê: lắm.
Ai đời: ai ngờ.
Ai mô về nấy: ai đâu về đấy.
Ai mô trả nấy: phần ai người ấy trả.
Ai răng tui rửa: Ai sao tôi vậy.
Ai vẽ : ai bảo/hậu quả do mình gây ra.
Bỏ đồ màu: nêm gia vị vào món ăn (Em nấu cơm quên đơm vô rá, em kho cá quên bỏ đồ màu - Hò Huế).
Bỏ mứa: ăn còn dư (Bỏ mứa cơm rứa là tội trời).
Can chi mô: không can hệ gì đâu.
Dạn miệng dạn mồm: dám ăn dám nói, có gan dám nói.
Da diết: không vơi, không nguôi, quá sức, tha thiết .
Dang nắng: phơi nắng.
Hãy đến Huế mộng mơ một lần để cảm nhận được sự bình yên trong lòng, ngắm nhìn những con người mộc mạc, chất phát mà dễ thương vô ngần!!!